"Thằng Ngọc Siêu tìm được việc rồi, tuy chỉ là bày sạp vỉa hè nhưng dù sao cũng chịu tu chí làm ăn." Cha Mạnh biết rõ con trai mình mang tiếng gì trong mắt người ngoài nên cũng chẳng giấu giếm, cười nói.
"Thế thì tốt quá rồi. Chú Sáu mà chịu yên ổn làm ăn thì cũng không uổng công sư phụ lo lắng bấy lâu nay."
"Chẳng liên quan gì đến tôi đâu, là có quý nhân giúp đỡ đấy." Nhắc đến chuyện này, cha Mạnh lại cảm thán: "Người ta tuy trạc tuổi thằng Ngọc Siêu, nhưng đúng là so sánh thì chỉ thêm tủi thân... Thôi làm việc, làm việc đi."
Mười giờ rưỡi, Lý Long cố tình đợi trễ hơn vài phút mới bấm số gọi cho thư ký Trương.




